PDA

View Full Version : Hà Nội buồn !



lolemhepho
12-18-2010, 09:22 AM
Mùa đồng đến, cái lạnh như cắt da cắt thịt , con người lại càng muốn xích lại gần nhau hơn . Chỉ một chút yêu thương , quan tâm cũng khiến lòng người trở nên ấm áp và cảm thấy không còn cô đơn nữa . Tự nhiên tôi thấy buồn , một nỗi buồn không tên và không định hình nỗi , chỉ thấy tâm hồn trở nên trống rỗng và lạnh lẽo . Càng cuối năm , hình như tôi càng gặp nhiều chuyện xui , chẳng muốn suy ngĩ nhiều nhưng đầu óc lúc nào cũng ngĩ . Ở đời , người tốt nhiều mà người xấu cũng nhiều , người có lương tâm thì ít mà người vô lương tâm thì nhiều . Cũng là con người với nhau , nhưng tại sao khi thấy người khác gặp nạn , họ lại làm ngơ như không có chuyện gì , họ để mặc . Không phải tự nhiên mà tôi lại nói điều này .Bản thân tôi , ngày hôm qua đã gặp và chứng kiến như thế . Chuyện là , tôi chạy xe đi đón em gái tôi đi làm về , tự nhiên có thằng điên đi ngược chiều tông vào xe chị em tôi . Em gái tôi bổ nhào xuống mặt đường , mặt thì bị thâm và sưng , còn tôi thì đau một số chỗ , chiếc xe máy Wawe tôi vẫn thường đi hàng ngày , bỗng chốc trở nên thảm hại : đèn vỡ , yếm vỡ . Ấy thế mà , cái thằng điên đâm vào chị em tôi , nó không hề tỏ ra thương xót , lợi dụng lúc chị em tôi còn chưa định hình , ngồi dưới đường vì còn đau , nó cũng chẳng thèm hỏi xem thế nào , nó lấy xe phóng đi luôn , để chị em tôi phải xoay xở . Rồi tôi tự mình đứng dậy dắt xe ,hai chị em mãi rồi cũng về được đến phòng trọ , trong lòng bực tức , thấy xót xa nhưng ko thể làm gì được bởi đụng đâu ko đụng lại gặp đúng phải thằng điên , không có lương tâm . Về đến nhà , tự nhiên nước mắt chảy ra , không phải vì tôi buồn , mà khóc vì may mắn là hai chị em ko bị nặng lắm. Lấy điện thoại nhắn tin cho mấy đứa bạn báo tin , đưa nào cũng gọi điện hỏi thăm xem chị em tôi có bị nặng không . Tâm hồn tôi trở nên ấm áp , vì tôi biết rằng lúc tôi gặp nạn , bạn bè tôi luôn có ở bên cạnh để động viên , để chia sẻ . Thế nhưng một nỗi buồn tràn ngập , khi người mà tôi mong sẽ chia sẻ với tôi đầu tiên thì lại không thấy tin tức gì . Bình thường , cứ tối hơn 9h là người ấy lại gọi điện , thế mà tối khi tôi bị tai nạn người đó mất tích , tôi nhắn một tin , hai tin nhưng cũng chẳng nhận được hồi âm . Lòng tự nhủ , chắc người ấy ngủ quên hay bận việc gì đấy nên chưa hồi âm được , sáng mai khi thức dậy , khi biết tôi như thế người đó sẽ lo lắng mà gọi điện hỏi thăm . Nhưng cái suy ngĩ đó lại không hề đúng một tẹo nào . Cả đêm , hai chị em tôi không hề ngủ được vì trời rét và đau nhức khắp người . Mãi rồi trời cũng sáng , tin nhắn đầu tiên hỏi tôi cũng là của đứa bạn , tin thứ 2 ,3 ,4 ... cũng là của những người bạn . Còn người ấy thì chẳng thấy tin tức gì . Tự nhiên thấy buồn , tôi nhận ra một điều rằng , tôi chẳng là gì với họ , chỉ là tôi ngộ nhận tất cả ,nhưng tôi không hề khóc , vẫn mỉm cười , vì dù sao cũng biết được mình thế nào đối với người ta để đỡ phải hi vọng , đỡ phải tin tưởng . Sáng tôi vẫn đi làm được mặc dù vẫn thấy đau khắp người , dán cao và nhờ thằng bạn thân chở đi làm , nhờ nó đi sửa xe luôn . Đến công ty làm việc , nhưng cuối cùng cũng chẳng làm được gì . Tự nhiên thấy Hà Nội thật buồn , và thấy gét..............

Đọt Rau Má
12-20-2010, 11:32 AM
Cuộc sống mà, có vui có buồn mới hay. Hãy tiếp tục vui vẻ mà sống, hãy chờ đợi lần bị tông xe lần sau, cũng có kẻ tông cậu bị ngã và bỏ chạy, nhưng sẽ có một chàng trai tốt bụng đến giúp cậu, và biết đâu đó là là...

lolemhepho
12-20-2010, 03:12 PM
Cuộc sống mà, có vui có buồn mới hay. Hãy tiếp tục vui vẻ mà sống, hãy chờ đợi lần bị tông xe lần sau, cũng có kẻ tông cậu bị ngã và bỏ chạy, nhưng sẽ có một chàng trai tốt bụng đến giúp cậu, và biết đâu đó là là...

Hic , mình chỉ hi vọng bị một lần này thôi .Một lần đã khốn khổ rồi , xe thì hỏng nặng phải mất tiền đi sửa , người thì bị đau . Chẳng được lấy một lời xin lỗi từ cái thằng cha ấy,

haibara
10-04-2011, 11:48 AM
:) Buồn buồn. Cái không khí của những ngày trở gió làm trời thêm u ám. Nhưng tâm trạng thì... :D.
Tiếng nước róc rách...

vuminhdat
02-19-2012, 01:44 AM
buồn con chuồn chuồn