lolemhepho
12-18-2010, 09:22 AM
Mùa đồng đến, cái lạnh như cắt da cắt thịt , con người lại càng muốn xích lại gần nhau hơn . Chỉ một chút yêu thương , quan tâm cũng khiến lòng người trở nên ấm áp và cảm thấy không còn cô đơn nữa . Tự nhiên tôi thấy buồn , một nỗi buồn không tên và không định hình nỗi , chỉ thấy tâm hồn trở nên trống rỗng và lạnh lẽo . Càng cuối năm , hình như tôi càng gặp nhiều chuyện xui , chẳng muốn suy ngĩ nhiều nhưng đầu óc lúc nào cũng ngĩ . Ở đời , người tốt nhiều mà người xấu cũng nhiều , người có lương tâm thì ít mà người vô lương tâm thì nhiều . Cũng là con người với nhau , nhưng tại sao khi thấy người khác gặp nạn , họ lại làm ngơ như không có chuyện gì , họ để mặc . Không phải tự nhiên mà tôi lại nói điều này .Bản thân tôi , ngày hôm qua đã gặp và chứng kiến như thế . Chuyện là , tôi chạy xe đi đón em gái tôi đi làm về , tự nhiên có thằng điên đi ngược chiều tông vào xe chị em tôi . Em gái tôi bổ nhào xuống mặt đường , mặt thì bị thâm và sưng , còn tôi thì đau một số chỗ , chiếc xe máy Wawe tôi vẫn thường đi hàng ngày , bỗng chốc trở nên thảm hại : đèn vỡ , yếm vỡ . Ấy thế mà , cái thằng điên đâm vào chị em tôi , nó không hề tỏ ra thương xót , lợi dụng lúc chị em tôi còn chưa định hình , ngồi dưới đường vì còn đau , nó cũng chẳng thèm hỏi xem thế nào , nó lấy xe phóng đi luôn , để chị em tôi phải xoay xở . Rồi tôi tự mình đứng dậy dắt xe ,hai chị em mãi rồi cũng về được đến phòng trọ , trong lòng bực tức , thấy xót xa nhưng ko thể làm gì được bởi đụng đâu ko đụng lại gặp đúng phải thằng điên , không có lương tâm . Về đến nhà , tự nhiên nước mắt chảy ra , không phải vì tôi buồn , mà khóc vì may mắn là hai chị em ko bị nặng lắm. Lấy điện thoại nhắn tin cho mấy đứa bạn báo tin , đưa nào cũng gọi điện hỏi thăm xem chị em tôi có bị nặng không . Tâm hồn tôi trở nên ấm áp , vì tôi biết rằng lúc tôi gặp nạn , bạn bè tôi luôn có ở bên cạnh để động viên , để chia sẻ . Thế nhưng một nỗi buồn tràn ngập , khi người mà tôi mong sẽ chia sẻ với tôi đầu tiên thì lại không thấy tin tức gì . Bình thường , cứ tối hơn 9h là người ấy lại gọi điện , thế mà tối khi tôi bị tai nạn người đó mất tích , tôi nhắn một tin , hai tin nhưng cũng chẳng nhận được hồi âm . Lòng tự nhủ , chắc người ấy ngủ quên hay bận việc gì đấy nên chưa hồi âm được , sáng mai khi thức dậy , khi biết tôi như thế người đó sẽ lo lắng mà gọi điện hỏi thăm . Nhưng cái suy ngĩ đó lại không hề đúng một tẹo nào . Cả đêm , hai chị em tôi không hề ngủ được vì trời rét và đau nhức khắp người . Mãi rồi trời cũng sáng , tin nhắn đầu tiên hỏi tôi cũng là của đứa bạn , tin thứ 2 ,3 ,4 ... cũng là của những người bạn . Còn người ấy thì chẳng thấy tin tức gì . Tự nhiên thấy buồn , tôi nhận ra một điều rằng , tôi chẳng là gì với họ , chỉ là tôi ngộ nhận tất cả ,nhưng tôi không hề khóc , vẫn mỉm cười , vì dù sao cũng biết được mình thế nào đối với người ta để đỡ phải hi vọng , đỡ phải tin tưởng . Sáng tôi vẫn đi làm được mặc dù vẫn thấy đau khắp người , dán cao và nhờ thằng bạn thân chở đi làm , nhờ nó đi sửa xe luôn . Đến công ty làm việc , nhưng cuối cùng cũng chẳng làm được gì . Tự nhiên thấy Hà Nội thật buồn , và thấy gét..............