PDA

View Full Version : Khi bị người ấy từ chối tình yêu =))



A09T
11-07-2010, 08:19 PM
Làm thế nào để tránh được sự tổn thương tình cảm của mình và tránh gây tổn thương cho người khác là điều nên biết. Bởi từ chối tình yêu là chuyện thường xảy ra trong cuộc sống.

Đâu phải ta yêu ai là sẽ được người đó đáp lại và cũng đâu phải bất cứ ai yêu mình thì mình cũng yêu lại người ta.

Trung tâm tư vấn tâm lý tình yêu ở Hà Nội ngày nào cũng gặp những chàng trai đặt câu hỏi: “Tôi yêu một cô gái nhưng đã ngỏ lời mà cô ấy không yêu, gọi điện thoại đến nhà rủ đi chơi lần nào cũng bị từ chối, thậm chí cứ nghe tiếng tôi là cô ấy dập máy thì có điên không?”. Theo cách nghĩ của chàng trai này, có lẽ để có một tình yêu còn đơn giản hơn là đi mua mớ rau. Bởi muốn mua mớ rau còn phải ra chợ và phải có tiền mới mua được, còn để có được một người yêu quá dễ, cứ gặp họ, nói thẳng tuột ra “Anh yêu em” là xong, nếu chưa xong cứ điện thoại mà réo bao giờ nhận lời yêu thì thôi. Tỏ tình kiểu ấy mà người ta không dập máy mới lạ.

Vậy muốn yêu một cô gái phải làm thế nào? Trước hết phải thăm dò xem liệu người ta có yêu mình không? Tức là mình lựa chọn người ta nhưng liệu người ta có lựa chọn mình không? Bởi tình yêu không phải là “vơ bèo vạt tép” mà là sự lựa chọn, sự gặp gỡ của hai tâm hồn, hai trái tim, hai con người.

Có thể hai con người nhìn bề ngoài tương xứng nhau về nhiều phương diện nhưng hai tâm hồn lại không hoà hợp. Có người lại hỏi: “Tại sao em không yêu anh?” hoặc: “Vậy thì em đã yêu ai? Đừng có lừa dối anh!”. Khác nào “cưỡng chế” người ta phải phải lựa chọn mình. Cho nên trước khi định ngỏ lời với ai, ít nhất phải bằng mọi cách tìm hiểu xem tiêu chuẩn lựa chọn người yêu của họ như thế nào? Nếu thấy mình phù hợp với những tiêu chuẩn đó thì có thể kiên trì chinh phục bằng cách cố gắng thể hiện con người mình sao cho đúng với mong muốn của họ.


Có 1 lời khuyên dành cho những ai khi phải rơi vào tâm trang đó .Cuộc sống chưa phải là đã chấm hết khi bạn bị từ chối .Quan trọng hơn cả là bạn hãy trở về thực tại, sẽ không còn ảo vọng về tình yêu bạn dành cho người đó nữa ... rồi bạn sẽ dần dần quên được người đó khi bạn gặp được một người khác làm cho bạn cười, làm cho bạn vui và cho bạn cảm giác bình yên ...

be map
11-07-2010, 09:33 PM
BIết là từ chối ngừoi ta sẽ đau , nhưng sẽ nhanh qua thôi

lolemhepho
11-08-2010, 08:26 AM
Chợt nhận ra những tâm sự canh cánh trong lòng, những truân chuyên cuộc đời làm người ta già đi, không đón nhận được hạnh phúc cuộc sống quanh ta. Chợt nhận ra kỹ năng để tạo dựng hạnh phúc không chỉ bởi trải nghiệm lòng mình mà còn bởi ta cho và nhận trong cuộc sống sao cho thích hợp, có nghĩa có tình.
Chợt nhận ra với cả những người ta chưa cảm tình, họ cũng cùng ta sống chung dòng chảy cuộc đời. Những hiểu nhầm đời thường đơn giản chỉ bởi hoàn cảnh, suy nghĩ sống đã làm cho người ta thực sự tin những gì mình nghĩ là đúng mà không xét đoán hết được mình đang cho và nhận những vui buồn cuộc sống ra sao. Thật vui khi ta hiểu được hạnh phúc không có ngôn ngữ nào diễn tả, biểu đạt hết những cảm nhận tâm tư khi ta hiểu và nhìn nhận cuộc sống.
Vui buồn vẫn tồn tại trong lòng mỗi người, trong từng khoảnh khắc cuộc sống mỗi người chúng ta. Vương vấn lòng mình những trăn trở, toan tính đời thường, chỉ có trong lòng đã hiểu chừng mực nào mà hành động, thực hiện định hướng ấy.
Chợt hiểu cái duyên cuộc đời mộc mạc, giản đơn khi ta nói và làm được hết lòng mình để chia sẻ cảm thông với người khác, giúp họ có niềm tin sống và mình có thêm kiến thức tạo dựng cuộc sống, hạnh phúc mưu sinh.
Chợt thấy có thể nói ra tâm sự, trăn trở lòng mình cho người xung quanh hiểu ta hơn đã là sự cố gắng vượt qua những câu nệ tiểu tiết đời thường cho ta được sống với tự do tinh thần và cảm nhận hạnh phúc nhiều hơn. Vì chúng ta ai ai cũng mưu cầu hạnh phúc, gồng mình trước thực tại gắng hy sinh vì tương lai thế hệ sau.

Hạnh phúc cuối cùng tìm ở chính lòng mình, gắng tránh những hiểu nhầm từ bản thân và quan hệ xã hội, ta có thêm những người thân yêu, những người đã mang trong mình tình yêu và lòng bao dung của cả thế hệ, gìn giữ và truyền đạt lại cho thế hệ sau. Phúc hoạ ở đời, làm chúng ta nhạy cảm hơn, đau đớn nhiều hơn hay hạnh phúc nhiều hơn, có áp đặt nó cho đứa lớn đứa nhỏ trong nhà, có áp đặt với bạn bè, với mối quan hệ của mình hay không? Nhiều lần thức trắng đêm, ta khóc, ta thẹn với lòng mình.
Hỏi ai chưa từng thẹn với lòng, vì lòng kiêu hãnh, vì sự tự ti, vì bản thân chưa thật gạt bỏ hết cái lợi mưu sinh, cái mưu cầu danh cầu tài, một tấm chân tình, một tâm hồn thuần khiết. Để rồi văn hoá con người hình thành từ những gì ta nghĩ, từ bước hành động hôm nay không biết diễn giải vẹn toàn hay là bởi ta vẹn toàn nó từ trong đáy lòng sâu kín kia.
Chỉ chợt nhận ra nấc thang thành đạt bắt đầu bằng sự nhạy cảm, trăn trở, hành vi, kết thúc bằng cảm giác lòng mình nhìn nhận lại mà không nghe hết được câu chuyện đời thường. Để chúng ta cùng sống nhưng lại không hiểu được nhau, giọt nước mắt cứ lăn trên má khi sự thật không phải bao giờ cũng được phơi bày, thẳng thừng đem ra xem xét.
An nhàn trong cái nghiệp cuộc đời, thấy thêm tuổi ta càng sống vì một chữ tín, chữ tình. Vì bản thân ta khóc trước hạnh phúc tinh thần, vương vấn một chút phiền ưu sầu cảm trên khuôn mặt, trong lòng xây dựng niềm tin để tiếp tục phấn đấu. Bước sang cái tuổi 24, đè nặng trên vai trách nhiệm gia đình, công việc, thanh thản khi cầu danh cầu tài, cầu hạnh phúc ấm no ta vẫn được lòng bà con hàng xóm tin yêu thương mến...
Khóc cho ai cô đơn một mình, khóc cho người chưa nhận hết giá trị tồn tại, khóc cho lòng mình nhận ra hạnh phúc thật giản đơn.