PDA

View Full Version : Gương Sáng Tuổi Trẻ Xứ Thanh.



Đọt Rau Má
05-04-2009, 03:11 PM
Đây sẽ là chủ đề nói về những bạn trẻ Xứ Thanh biết vượt qua khó khăn, vượt qua chính mình để thành công trong cuộc sống của mình, và đóng góp cho xã hội. Cũng là cơ hội để chúng ta học hỏi những tấm gương đó, chia sẻ cùng họ. Mong các bạn trong 4rum tham gia nhiệt tình.

Đọt Rau Má
05-05-2009, 01:22 PM
(ĐCSVN)- Với giấc mơ trở thành chuyên gia về lĩnh vực phát triển thương hiệu, giúp các doanh nghiệp Việt Nam khẳng định vị thế của mình trên trường quốc tế, Lê Xuân Tiến Trung, Giám đốc Công ty cổ phần An Lạc đã miệt mài tích lũy những kiến thức trên giảng đường ở Mỹ, Ấn Độ... tích cực tham gia các cuộc thi quốc tế tổ chức tại Việt Nam và thế giới để “làm vốn” khi sánh vai cùng nhiều doanh nhân khác bước vào WTO.

Sinh năm 1985 trong một gia đình có truyền thống hiếu học ở xứ Thanh, Lê Xuân Tiến Trung đã sớm phát huy được những khả năng đặc biệt trong học tập. Lên lớp 8, Trung đã theo học ở Ấn Độ, lớp 11,12 anh chuyển sang học và tốt nghiệp PTTH tại Mỹ và hiện đang hoàn thành năm cuối Đại học Quốc tế RMIT tại Việt Nam. Với khả năng sử dụng tiếng Anh thành thạo, Trung đã giành giải Nhì cuộc thi Olympic tiếng Anh lần thứ 3 do UNESCO tổ chức tại Hà Nội và đạt giải Nhất cuộc thi Toán Hữu nghị ASE lần thứ 3 tại New Delhi, Ấn Độ.

Là một người năng động, luôn nhanh nhạy với thời cuộc, lại được sinh sống và học tập ở nước ngoài khá dài nên Trung có hoài bão lớn và tự lập từ rất sớm. Bắt đầu với vị trí Marketing tại Văn phòng Luật INVENCO - một trong những văn phòng luật sở hữu trí tuệ hàng đầu tại Việt Nam. Hai năm làm việc ở đây đã giúp Trung trưởng thành hơn rất nhiều trong lĩnh vực Marketing, cũng như tích luỹ những kinh nghiệm thực tế trong công việc. Ngoài ra, Trung cũng đang thực tập tại VietnamNet và trực tiếp tham gia các dự án đào tạo chủ chốt của VietnamNet như Chương trình Đào tạo VietnamNet Fellows, Giải thưởng Next Generations dành cho các Tài năng về lĩnh vực Điện thoại di động và dự án thí điểm Thành phố viễn thông. Đó chính là quãng thời gian Trung chuẩn bị bước vào thương trường bằng việc thành lập một công ty chuyên về lĩnh vực quảng cáo, truyền thông, tổ chức sự kiện và thử sức mình trong môi trường có tính chất cạnh tranh.

Hiện nay, thương hiệu là một vấn đề được ít các doanh nghiệp Việt Nam cũng như các bạn trẻ quan tâm, nhưng nó lại ảnh hưởng lớn đối với sự phát triển của doanh nghiệp nên cần chú ý xây dựng thương hiệu của mình, đặc biệt trong thời kỳ hội nhập quốc tế. Với những nhận định mang tính chiến lược ấy đã giúp Trung dù đứng ở bất cứ vị trí nào anh cũng được đánh giá cao và được tham gia vào những dự án lớn của Tổng công ty Bưu chính viễn thông Việt Nam.

Điều mà anh nỗ lực và tâm huyết nhất đó là việc thành lập và phát triển Công ty An Lạc, một trong những công ty chuyên về quảng cáo, truyền thông và tổ chức sự kiện. Hiện nay, công ty đang được mở rộng đầu tư để phát triển thương hiệu An Lạc Group thành thương hiệu lớn trong lĩnh vực quảng cáo, truyền thông. Với sự phát triển của các công ty con nằm trong An Lạc Group như: Công ty truyền thông và tổ chức sự kiện, Công ty dịch thuật, Công ty thương mại điện tử, Công ty phát triển thương hiệu. Ban lãnh đạo công ty cũng hy vọng trong thời gian tới sẽ tạo được nhiều cơ hội việc làm cho các bạn sinh viên năm cuối có nhu cầu việc làm trong các lĩnh vực, quảng cáo, truyền thông, tổ chức sự kiện.

Không những thế, chàng trai trẻ này còn tham gia thành lập Quỹ Phát triển Cộng đồng, trực thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật VN, và chủ nhiệm Câu lạc bộ Tài năng trẻ, quy tụ những tài năng trẻ xuất sắc nhất trên các lĩnh vực kinh doanh, hoạt động xã hội và nghiên cứu khoa học.

Trong hoạt động của mình, Ban liên lạc Sinh viên Thanh hoá tại Hà Nội và Công ty An Lạc cũng kết hợp chặt chẽ với những tổ chức, doanh nghiệp khác như Ban liên lạc đồng hương doanh nghiệp Thanh Hoá, Quỹ hỗ trợ sáng tạo kỹ thuật Việt Nam VIFOTEC, TW Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, UBND tỉnh Thanh Hoá… để triển khai những dự án thí điểm đưa sinh viên đi thực tập tại các doanh nghiệp, tổ chức sự kiện như Lễ kỷ niệm chiến thắng Hàm Rồng, các chương trình giao lưu sinh viên với doanh nghiệp… Thông qua những hoạt động ý nghĩa như vậy, sinh viên đã học hỏi được nhiều kinh nghiệm thực tế ở bên ngoài nhà trường, phát triển kỹ năng cần thiết để phát triển bản thân góp phần cho sinh viên tự khẳng định mình.

Ở tuổi 22, cái tuổi quá trẻ, với nỗ lực không ngừng trong công việc, Lê Xuân Tiến Trung - nhà doanh nghiệp trẻ đã phần nào khẳng định được tên tuổi và thương hiệu của mình trong thời kỳ hội nhập. Anh cùng với Ban liên lạc sinh viên Thanh Hoá, Công ty An Lạc và tất cả các đối tác là các doanh nghiệp và tổ chức trong và ngoài nước hy vọng có thể tạo điều kiện tốt nhất cho các bạn Sinh viên trong quá trình học tập cũng như trong công tác sau này, góp phần đào tạo những tài năng trẻ Việt Nam, để sau này phục vụ đất nước. Giám đốc Trung cũng mong muốn phát triển một vườn ươm doanh nghiệp trẻ để tạo điều kiện cho các bạn trẻ có năng lực và hoài bão có thể thử sức mình trên thương trường và hy vọng sẽ là cầu nối để các nhà đầu tư có thể tiếp cận được với những dự án kinh doanh khả thi.

“Nếu có điều kiện sẽ theo học MBA tại một trường Đại học tại Mỹ và theo học Đại học Luật để sau này theo đuổi lĩnh vực kinh doanh và Luật Sở hữu trí tuệ tại Việt Nam” – đó là kế hoạch tiếp theo của Trung. Với niềm tin, sức trẻ và những kiến thức, kinh nghiệm sẽ giúp anh thành công trên thương trường.

Minh Thái(http://xuthanh.net.vn)

Đọt Rau Má
05-10-2009, 04:25 AM
“Mặc cho dư luận đương thời khen hay chê, tôi vẫn sống và lao động sáng tạo hết mình, dâng trọn cuộc đời mình cho sự phát triển của nền hội hoạ thế giới, mặc cho đời tôi có bán được tranh hay không! Có nổi tiếng hay không!”- (trích website www.art (http://www.art)... của Nguyễn Khắc Cường).


Cường nhận lời gặp ngay sau khi tôi hẹn dù đang trên đường từ Thanh Hóa về Hà Nội. Trong một quán cà phê nhỏ trên đường Lạc Trung, người tự nhận "sẽ làm thay đổi hội họa của thế kỷ 21” rụt rè ngồi xuống chiếc ghế đối diện và lập bập chào tôi.

Không hùng hồn như những gì đã viết trên website, hình ảnh đầu tiên Cường gieo vào tôi hoàn toàn trái ngược so với hình dung ban đầu. Vẻ bạch diện thư sinh và điệu cười ngạo nghễ biến mất, nhìn bề ngoài Nguyễn Khắc Cường cao, mảnh khảnh, đen đúa và cực kỳ... chân chất.



http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_300725_cuong3.JPG
Nguyễn Khắc Cường - người mong muốn làm thay đổi lịch sử hội họa thế giới với trường phái mới: Cây đời vĩ đại.

Gần 2 giờ đồng hồ nói chuyện, dù đã gợi ý sang những chủ đề xoay quanh cuộc sống và hoạt động vẽ tranh của Cường nhưng tôi hoàn toàn thất vọng. Câu chuyện của Cường chỉ tập trung vào việc lý giải ý nghĩa của bức tranh Khát Vọng Hòa Bình, về trường phái Cây đời vĩ đại (như những gì đã viết trên website), không quan tâm đến dư luận nghĩ gì về mình. Cường cũng nói nhiều về mong muốn “con cháu đời sau sẽ nhìn nhận ra “thiên tài” Nguyễn Khắc Cường là người đặt nền móng cho một trường phái hội họa mới ở Việt Nam”.


Đã có lúc muốn tự sát

Sinh năm 1987 trong một gia đình có 2 anh em trai tại thôn Thành Công, xã Quảng Thành, TP Thanh Hóa, học hết cấp 3, Nguyễn Khắc Cường cũng dự thi Đại học như bao bạn bè cùng trang lứa. Ước mơ ban đầu của chàng trai vùng biển cũng rất đỗi giản dị: Trở thành giáo viên dạy mỹ thuật.



http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_300726_cuong2.jpg
Nguyễn Khắc Cường bên bức Khát vọng Hòa bình được rao bán với giá 10 triệu đô la.

Cường nộp đơn đăng ký thi tuyển vào khoa Sư phạm Mỹ thuật của trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật – Thanh Hóa năm 2007, thi 2 môn: Văn + Vẽ x 2. Theo Cường, do "muốn vẽ theo những gì mình thích, không đúng yêu cầu của Hội đồng chấm thi" nên Cường bị trượt ngay từ môn năng khiếu.

Ngay sau khi chúng tôi đăng tải bài viết Bức tranh rao bán 180 tỷ và sự xuất hiện thiên tài hội họa VN?, website tại địa chỉ www.art (http://www.art)... của Nguyễn Khắc Cường đã không thể truy cập được nữa. Không hiểu là sự cố ngẫu nhiên hay "thiên tài" đã chột dạ về những tuyên ngôn của mình?!

Sau khi thi trượt Đại học, Cường từ bỏ ước mơ đứng trên bục giảng và lao đi kiếm kế sinh nhai. Nhà cũng thuộc vào hàng “có của ăn của để” ở làng nhưng vì muốn làm một cái gì đó cho riêng mình nên Cường “tự thân vận động” trên con đường lập nghiệp.

Từ năm 2007 cho đến năm 2009, Nguyễn Khắc Cường lang bạt giữa Hà Nội và TP.HCM làm nghề tự do. Thất bại, bế tắc, không nghề nghiệp, Cường tìm đến hội họa. Tâm sự với tôi, Cường nói đã từng có lúc muốn tự sát.

Ngày 29/3/2009, Cường mở xưởng vẽ tại số 10 - Ngõ 255 - Tổ 40 - Đường Hoàng Mai, Q. Hoàng Mai, Hà Nội và tung lên website những bức vẽ đầu tiên. Gọi là xưởng cho oai chứ có được mục sở thị nơi Cường vẽ tranh mới thấy sự chật chội, túng bấn của “thiên tài”. Căn phòng vỏn vẹn 10 m2 trên một dãy 4-5 căn nhà cấp 4, Cường thuê cùng một vài người bạn vừa ở vừa vẽ tranh. Những bức họa Cường vẽ được dán trên các bức tường, giá vẽ và chiếc laptop có lẽ là vật có giá trị nhất trong căn phòng...

Những lời viết trên website của Nguyễn Khắc Cường quả thật khá to tát, nhưng tình yêu với hội họa là có thật. Không học Đại học, Mỹ thuật cũng chưa bao giờ học qua về vẽ nhưng vì yêu hội họa mà Cường ước mơ “tôi phải làm một cái gì đó cho sự phát triển của nền nghệ thuật Việt Nam, góp phần vào sự phát triển của nền mỹ thuật thế giới...”



http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_300727_Cuong1.jpg
Căn nhà trọ xập xệ nơi Cường nung nấu khát vọng trở thành người ghi danh Việt Nam sáng bừng trên lịch sử hội họa thế giới.



Nghiên cứu hội họa từ khi mới chào đời?

Theo họa sĩ Đào Hải Phong: “Để đánh giá một tác phẩm nghệ thuật nên xem xét động cơ sáng tác của người vẽ tranh. Có những người làm nghệ thuật chỉ để gây sự chú ý, chóng nổi tiếng nhưng với những họa sĩ chuyên nghiệp họ dùng cả cuộc đời mình để trả giá cho con đường họ đã chọn”.

Ước mơ không bao giờ là xấu cả nhưng để hiện thực hóa ước mơ ấy cần phải có những bước đi đúng hướng. Và sự lựa chọn của Cường nếu nói theo họa sĩ Đào Hải Phong thì quả thực là không chuyên nghiệp. Mong muốn có được sự nổi tiếng bằng những phát ngôn gây sốc, bằng những bức tranh cóp nhặt ý tưởng, Nguyễn Khắc Cường tạo ra nhiều phản ứng tiêu cực đối với công chúng yêu hội họa.



http://vtc.vn/newsimage/original/vtc_300728_cuong4.jpg
Phòng trọ cũng là xưởng vẽ của Cường- nơi các bức tường được treo đầy tranh do Cường vẽ và chiếc máy tính xách tay là tài sản có giá trị thực lớn nhất.

Sự mâu thuẫn thể hiện ngay trong lời giới thiệu về “kiệt tác” “Khát vọng hòa bình”. Nguyễn Khắc Cường đã viết lời tựa cho bức tranh: “Nói về tiểu sử nghiên cứu và hình thành tác phẩm này thì thực sự là đã hơn 20 năm rồi” trong khi mới có 22 tuổi, chẳng lẽ Cường nghiên cứu về hội họa từ khi mới sinh ra?

Hoàn cảnh gia đình theo như lời Cường nói là cũng thuộc dạng có “của ăn của để” ở làng, không nghèo khó nhưng trên website Cường lại kể khổ: “Vì hồi nhỏ, gia đình nghèo, không có tiền mua màu nên thay vì dùng màu để vẽ, tôi đã dùng những viên gạch gốm đất nung, vẽ lên bất cứ chỗ nào tôi đi qua”.

Người nghệ sĩ chân chính phải có động cơ thuần nghệ thuật. Scandal không tạo nên tên tuổi cho người họa sĩ.

Nghệ thuật phải đi theo cách riêng và đi được dài, nếu là người dám đeo đuổi ước mơ đến tận cùng, thế giới hội họa sẽ mở ra cho Nguyễn Khắc Cường nhiều lựa chọn để có được thành công.

“Cho đến cuối cuộc đời này, tôi vẫn phát triển và quảng bá trường phái: CÂY ĐỜI VĨ ĐẠI”, liệu Nguyễn Khắc Cường có làm được như những gì đã tuyên bố? Hay chỉ một vài năm những lời tự tán tụng bản thân và trường phái mới sáng lập sẽ tan như bong bóng xà phòng?

"Cường cũng có ý tưởng nhưng kỹ thuật không có gì đáng nói, tranh ít nhiều mang tính minh hoạ. Những tác phẩm Cường thể hiện chưa đủ sức thuyết phục về triển vọng phát triển, càng không thể khẳng định là một tài năng nghệ thuật lớn".
(Nhận xét của nhà phê bình mỹ thuật Bùi Như Hương).


Thu Hiền – Kát Anh (Theo VTC)

Đọt Rau Má
05-15-2009, 12:13 PM
Từ lớp 2 vào thẳng... lớp 10

Nhiều người, ngay cả bạn học, cũng khó tưởng tượng được một chàng trai tật nguyền từ lúc lên 8, không cần đến lớp mà thi gì cũng đỗ, kể cả thi vượt cấp 1, rồi cấp 2.
Học tại gia, sau khi tốt nghiệp ĐH, trở về với cuộc đời, anh lại chọn nghiệp mưu sinh làm “thầy giáo tại gia”. Anh là Lê Hữu Tuấn, thôn Ngọc Lậu, xã Đông Thịnh, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hoá.



http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/11/hs115009.jpg
(Ảnh: Tuấn trong giờ dạy cho học sinh tại nhà)

Tưởng chừng Tuấn sẽ tiếp tục lên lớp học sau khi đứt quãng trong 6 năm trời chữa bệnh. Nhưng rồi, cũng vì phải học ở nhà do không ai đưa đi học mà Tuấn đã làm được kỳ tích mà ít ai làm được.


Học tại gia

Một ngày đen tối vào năm 1991, lúc đó 8 tuổi, đang học lớp 2, Tuấn lên cơn sốt, đôi chân mất dần khả năng cử động. Cả nhà khóc lặng khi bác sĩ thông báo Tuấn vĩnh viễn tật nguyền.

Hai cha con khăn gói ra ăn chực nằm chờ các bệnh viện suốt 6 năm nhưng vẫn không khỏi bệnh. “Lúc ấy, tôi chỉ muốn làm một thứ, giản đơn nhưng sẽ phần nào làm giảm nỗi đau này là quay trở lại học. Chỉ có học, tôi mới quên được mình đã tật và không phải chạy chữa nữa, chân cẳng đã thế rồi thì chữa mãi cũng chỉ tốn thêm tiền”, Tuấn tâm sự.

Bố mẹ nhờ bác Long là người bác họ, lúc bấy giờ là giáo viên trường tiểu học xã Đông Thịnh, sang dạy cho Tuấn. Trong 29 buổi thì học xong chương trình từ lớp 2 đến lớp 5.

Vào cuối năm 1997, bác Long cùng các thầy cô Trường tiểu học Đông Thịnh đến nhà động viên, "phá cách" cho Tuấn thi học sinh giỏi toán. Kỳ thi ấy, Tuấn đạt giải nhất toán lớp 5 trong sự ngỡ ngàng của cả thầy cô và bố mẹ. Kỳ thi tốt nghiệp tiểu học năm học 1997 - 1998, Trường Đông Thịnh đón nhận một học sinh đặc biệt, đó là Lê Hữu Tuấn. Em đạt bằng giỏi (10 toán, 8 văn).

Năm 1998, lên tuổi 15, Tuấn ở nhà,học chương trình lớp 7 (muộn 3 tuổi so với đúng tuổi đi học). Trong tủ sách, các loại sách từ lớp 6 đến lớp 9 đều được cậu “nghiền” kỹ.

Tiếng lành đồn xa, bạn bè cùng lứa gần nhà đến nhà học chung cùng Tuấn. Nhiều “anh chị” lớp 9 cũng không ít lần nhờ Tuấn giảng giải các bài ôn thi tốt nghiệp THCS.

Tuấn kể lại: “Nhiều bài mình giảng cho các bạn lớp 9 rồi lên lớp làm đúng quá, thầy cô hỏi sao em làm được. Lúc ấy, thầy cô mới biết tôi có giúp giảng hộ các bạn ấy. Không ngờ, chính từ những lần đó, thầy cô đến nhà động viên tôi thi học sinh giỏi huyện lớp 7. Nhưng tôi không chịu, đòi thi toán lớp 9”. Kỳ thi ấy Tuấn được 45,5 điểm trên 6 môn.

Việc một cậu trò chưa hề ngồi trên ghế nhà trường, nay vào cấp 3 đã gây nức lòng con trẻ xã trên xóm dưới.

Tuấn cũng cho biết không phải có phép màu nhiệm nào hết, chỉ là anh toàn tâm toàn lực vào học. Chương trình trong sách giáo khoa không khó, tự học sẽ cho hiệu quả rất cao và lúc ấy độ tập trung sẽ ở mức cao nhất. Kiến thức in hằn trong óc nhanh hơn khi ngồi nghe giảng.

Kịch bản 2 năm trước lặp lại. Lần này, chỉ đạt giải nhì nhưng Trường THCS Đông Thịnh lại giúp Tuấn hoàn tất hồ sơ để cậu thi vào lớp 10 Trường THPT Đông Sơn I.

Đi học: Gắng ở top đầu

Hàng ngày. Trường THPT Đông Sơn I thường thấy một học sinh đặc biệt đến lớp học như bao bạn bè khác. Đặc biệt không phải vì được miễn học môn thể dục, mà 8 năm qua, cậu chưa từng ngồi nghe một giờ giảng bài mà đã ẵm trong mình nhiều giải cao ở các kỳ thi học sinh giỏi ở huyện.

Với sự định hướng của bố mẹ, năm 2001, Tuấn thi vào Trường ĐH Hồng Đức với số điểm là 25 điểm (8 toán, 8 lý, 9 hoá). Sau khi đỗ, nhà trường chọn ra 44 học sinh với số điểm cao nhất toàn trường để thi vào lớp chất lượng cao (thi môn toán) và cậu đã đạt điểm cao nhất (7,5 điểm) trong số 15 học sinh trúng tuyển.

Những năm học đại học thực sự khó khăn. Hai năm đầu, phải học trên tầng 3, việc đi lại rất vất vả, bạn bè khênh xe nhiều. Năm thứ 4 đại học, Tuấn phải xa nhà chuyển ra ĐHQG Hà Nội để học năm cuối. Tại đây, công việc học tập lại vất vả hơn vì xa nhà ,và phải học trên tận tầng 6.

“Đối với người bình thường, những lúc buồn có thể lang thang đâu đó. Nhưng với tôi, buồn cũng như vui, chỉ biết bám lấy cái xe lăn. Gia đình ở xa, bạn bè cũng chỉ giúp phần nào, không thể lúc nào cũng bên mình được. May sao có Linh”, Tuấn tâm sự

“Cũng tại đây tôi gặp Linh và chúng tôi đã yêu nhau. Đến khi ra trường, chúng tôi đã tổ chức lễ cưới”.


http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/2009/05/11/hs2115009.jpg
Anh là Lê Hữu Tuấn cùng con gái lúc thảnh thơi

Thầy giáo tại gia

Khi vừa cưới vợ xong, đang trong thời gian chờ công tác, một số người gửi con đến để Tuấn dạy kèm học lớp 10 (môn toán và lý). Dần dần trong làng, trong xã, khi các em đến xin học đông hơn, Tuấn quyết định thành lập lớp dạy học. “Mặc dù khi ra trường, Sở Lao động Thương binh và Xã hội đã có quyết định nhận tôi đi làm và chỉ chờ ngày nhận công tác”.

Bắt đầu là những em con nhà cô dì chú bác rồi sau đó đến con cái hàng xóm. Cứ mỗi buổi chiều, ngồi chật nhà nghe “thầy Tuấn” giảng bài.

Công trả thầy Tuấn khi đó cũng rất khác lạ. Cuối năm, mang nhiều giấy khen về cho “thầy” xem. Ai chưa được thì bị làm nhiều bài tập hơn. Tuấn bảo, ở đời ai cũng phải gắn với cơm áo gạo tiền, dù hoàn cảnh có éo le thế nào đi chăng nữa.

Một mặt cũng do sức khoẻ nên Tuấn từ bỏ ước mơ làm công chức để chuyển sang dạy học tại nhà. Sáng, chiều là khoảng thời gian các em học trên lớp hoặc học phụ đạo trên trường. Tối tối, bắt đầu từ 18h, thầy trò cùng chong đèn ôn đề. Sân nhà Tuấn luôn chật kín xe đạp, xe máy, còn trong nhà ít khi ngớt tiếng người. Thậm chí, nhiều phụ huynh ngồi nhâm nhi chén trà với gia chủ để đợi con học xong đón về.

Đến giờ, lượng học sinh của Tuấn đã lên tới khoảng 300 em, học thêm hai môn toán và lý. Và đã có rất nhiều em sau khi thi đỗ ĐH đều về thăm và báo công với “thầy” Tuấn.

__________________Theo dantri

nkl_lttt
08-06-2009, 06:49 PM
Các anh thật nghị lực,gia đình con cái có phải là động lực chính đã giúp các anh vượt qua tất cả.Chúc các anh và gia đình sẽ mãi hạnh phúc,