PDA

View Full Version : Thơ và tuổi trẻ.



Đọt Rau Má
05-01-2009, 01:10 PM
Những câu thơ ngân lên từ quãng lặng sâu kín nhất, đó là quãng lặng sau cánh cửa một cuộc tình vừa đóng lại, tế nhị, lặng thầm, dằn vặt… Hơn cả, nếu đó là quãng lặng trong tâm hồn những người nữ… làm thơ. Họ sẻ chia, tiếc nuối, nhưng không có nghĩa là họ thở than? Và họ bảo: Có những thứ không - Và sẽ mãi mãi chẳng cần...

N.D.L.


http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/03/09/e86815cd9aacc821f4a362ef2a2f1ff6.jpg

Cho một chiều dài…

Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dài
Sự im lặng tràn đầy vị kỉ
Như cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa lí
Để mà quên nhau…

Như cách chúng ta đã đẩy vòng tay ra xa cách nhau
Những cái cười nhạt nhẽo
Thì có gì là trầm trọng đâu, con tim không khô héo
Chỉ đôi lần nhận thấy ta đã ít cười hơn…

Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể mệt mỏi buồn chán ngán ngẩm của nhau
Và trả lời bằng cái cau mày rất khẽ
Như cách tát vào mặt nhau bằng những lời biết là đau hơn thế
Ta vẫn cứ ngồi yên

Như cách ta chậm chạp chui vào trong chăn
Đợi những giấc mơ dài còn đi nơi chốn khác
Ta ngồi xoa tay mình và ngậm ngùi rồi tự an ủi
Ở nơi nào đó xa xăm, chắc có người cũng lạnh lẽo những nỗi vui

Như cách ta tự hiểu ta đã không còn được yêu một lần nữa trong đời
Không một điều gì còn có thể cứu vãn
Ta trân mắt nhìn những con người đi qua mình, thanh thản
Dù sâu trong đáy mắt này, giông bão sẽ nổi lên

Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên
Trốn vào những chốn ồn ào và quên mình lặng lẽ
Như cách ta nhìn mình rất khẽ
Thấm từng giọt nước rơi

Như cách chúng ta đã quên không muốn đợi một người
Những buổi chiều dài
Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
Để nhận thấy mình vẫn còn có quyền được khóc
Cho những xót xa…

NGUYỄN THU THỦY

Vàng hoa đã úa trên vồng

Anh ơi! em chỉ có một trái tim
Và câu thơ cũ đi tìm người thương
Nếu em lạnh nhạt thất thường
Cũng là bưng kín con đường tới anh!
Em xa cách, em đành hanh
Cũng vì nỗi nhớ trở xanh bên lòng.
Đời anh em đã đi vòng
Là không yêu nữa… là không!
Tình buồn!
Hai người như ngọn gió suông
Thổi bao mưa nắng cuối đường gặp nhau
Em gầy chôn nỗi hanh hao
Em xanh từ những cội đau trong lòng
Vàng hoa đã úa trên vồng
Và em đã héo giữa đồng yêu xưa!

VĂN THỊ HẠNH THỦY

Lạc nhau

thà anh cứ thét gào
cứ đập phá
ném tất cả những gì có thể
rồi đổ vấy vào em
còn hơn mãi lặng câm
để em chới với
tự dằn vặt
hồ nghi
tự nhớ
tự quên
tự cười
tự khóc
những “vì sao” tại sao”...
nghẹn hết cả những chiều giông gió
lối em đi cúc dại vẫn nở
tim anh bây giờ đâu còn em ở lại
chẳng lẽ mình lạc nhau chỉ bởi sự im lặng thôi sao?

LÊ THÙY VÂN

Mưa rơi. Không cần phiên dịch

Có những tối muộn
khi đi ngang ngõ nhỏ về nhà
em thấy mình thực sự
đang rỗng đi như đêm
Vì mọi thứ xung quanh em đang dần trở nên trong suốt thậm chí vô hình
Và khi mưa rơi
Chẳng ai biết được điều gì đang xảy ra cả....
Em vẫn bướng bỉnh và kiêu hãnh lấy ngón tay viết vào ô cửa sổ bám đầy hơi nước
"Mưa rơi. Không cần phiên dịch" (*)
Em áp mặt vào lạnh giá...

Có những thứ cần phiên dịch mới hiểu được
Có những thứ không
Và sẽ mãi mãi chẳng cần...

VƯƠNG THANH THẢO


(*) Thơ Trần Dần


Sưu Tầm.

hatinh_heqing_china
05-01-2009, 01:43 PM
Chiều nay đứng trên lan can kí túc
Ngắm mây,ngắm gió và em lại nhớ đến anh
Trời Côn Minh hôm nay đẹp và dịu êm
Nhưng lòng em lại cồn cào nỗi nhớ
Em nhớ anh với bộn bề sách vở
Với những lo toan vụn vặt đời thường
Với dáng anh đang lặng bước trên đường
Và em biết dường như anh đã khóc
Khi chúng mình chia xa...
Em nhớ anh như mây nhớ gió
Nếu gió chẳng thổi ,mây sẽ buồn lặng yên
Và bầu trời biết em yêu anh bằng cả trái tim
Đang thổn thức khi vắng xa anh
Trời về chiều dẫu đã tắt nắng
Nhưng nỗi nhớ trong em ...
Chẳng bao giờ hết đâu anh.....

^_^ Hoa bằng lăng 2711^_^


Hoa bằng lăng đã nở hết mình
Hoa chưa muốn nói hết những điều hoa muốn nói
Điều thầm kín hóa thành nông nỗi
Chưa bằng lòng nên vẫn cứ Bằng Lăng.

Đọt Rau Má
05-01-2009, 02:07 PM
Trả lời đi em



http://i44.tinypic.com/vctjls.jpg
Trả lời đi em
Tôi đợi gì trời xanh
Dù cho gió vẫn hát đêm đêm
Ta chờ gì biển biếc
Dù từng ban mai sóng gào thét
Và em mãi dại khờ không muốn hiểu
Để tình ta là dấu chấm giữa đêm khuya.




Biệt li ...


http://img168.imageshack.us/img168/7815/sadandlonelybysepiaclubuy3.jpg

Mưa mưa rơi vơi cạn nỗi sầu
Trong trong đêm xuân chợt nghe lòng tê tái
Gọi chút nắng của mùa xưa cũ
Khi ta dại khờ làm phượng nhuộm cả tim
...

Gửi lại em giọt nắng hè nóng bỏng
Soi tâm hồn khi giá lạnh đêm đông
Giữ lại anh gió mùa đông lạnh lẽo
Xua tan đi nóng bỏng xứ người.




Hoài niệm


http://images.i-pro.vn/files/blog_img/0.238227001234645664.jpg

Qua xóm nhỏ anh tìm hương tóc cũ.
Cầu thang gầy vẫn đứng chơ vơ
Em hôm xưa bây giờ xa xôi quá
Để chạnh lòng mỗi lúc tím hoàng hôn

Anh chợt hỏi bây giờ em còn đợi
Như hôm xưa mỗi lúc chiều về
Tạm biệt em để anh là kỹ niệm
Có gì đâu cũng chỉ cái gật đầu




yeuit

heocoi
05-01-2009, 05:40 PM
Trả lời đi em



http://i44.tinypic.com/vctjls.jpg
Trả lời đi em
Tôi đợi gì trời xanh
Dù cho gió vẫn hát đêm đêm
Ta chờ gì biển biếc
Dù từng ban mai sóng gào thét
Và em mãi dại khờ không muốn hiểu
Để tình ta là dấu chấm giữa đêm khuya




Biệt li ...


http://img168.imageshack.us/img168/7815/sadandlonelybysepiaclubuy3.jpg

Mưa mưa rơi vơi cạn nỗi sầu
Trong trong đêm xuân chợt nghe lòng tê tái
Gọi chút nắng của mùa xưa cũ
Khi ta dại khờ làm phượng nhuộm cả tim
...

Gửi lại em giọt nắng hè nóng bỏng
Soi tâm hồn khi giá lạnh đêm đông
Giữ lại anh gió mùa đông lạnh lẽo
Xua tan đi nóng bỏng xứ người




Hoài niệm


http://images.i-pro.vn/files/blog_img/0.238227001234645664.jpg

Qua xóm nhỏ anh tìm hương tóc cũ.
Cầu thang gầy vẫn đứng chơ vơ
Em hôm xưa bây giờ xa xôi quá
Để chạnh lòng mỗi lúc tím hoàng hôn

Anh chợt hỏi bây giờ em còn đợi
Như hôm xưa mỗi lúc chiều về
Tạm biệt em để anh là kỹ niệm
Có gì đâu cũng chỉ cái gật đầu




yeuit

Thơ: Sáng tác: yeuit
Biên soạn: theone.it
Trình bày kiểu mẫu: theone.it
Chịu trách nhiệm xuất bản: theone.it

P/s: Tên bài thơ do người biên soạn đặt :23nn8yp5ksyc58rfz7l:23nn8yp5ksyc58rfz7l:23nn8yp5k syc58rfz7l:23nn8yp5ksyc58rfz7l:23nn8yp5ksyc58rfz7l

hatinh_heqing_china
05-01-2009, 08:08 PM
say men rượu ngày mai sẽ tỉnh
say men tình mãi mãi còn say...

hatinh_heqing_china
05-01-2009, 08:20 PM
HEO COI....ƠI!
Có những vết thương, theo thời gian rồi cũng lành lặn, nhưng vô tình đã để lại những vết sẹo trong tâm hồn ko dễ gì mà tẩy xóa. Muốn bước qua, muốn vực dậy, muốn đứng lên mở lòng chào đón tất cả mà sao không thể. Yếu mềm, ko đủ bản lĩnh hay là cố chấp, nhạy cảm quá chăng. Mình là loại người nào trong số đó. Tự hỏi câu hỏi này rất nhiều lần rồi và đến giờ vẫn đang đi tìm kiếm 1 câu trả lời.

Bạn chẳng phải là yếu mềm và cũng chẳng phải không đủ bản lĩnh...càng lại không phải cố chấp và nhạy cảm...vậy bạn là người như thế nào?
câu trả lời quá đơn giản bạn là người không có NIỀM TIN mà thôi...

heocoi
05-01-2009, 09:59 PM
HEO COI....ƠI!
Có những vết thương, theo thời gian rồi cũng lành lặn, nhưng vô tình đã để lại những vết sẹo trong tâm hồn ko dễ gì mà tẩy xóa. Muốn bước qua, muốn vực dậy, muốn đứng lên mở lòng chào đón tất cả mà sao không thể. Yếu mềm, ko đủ bản lĩnh hay là cố chấp, nhạy cảm quá chăng. Mình là loại người nào trong số đó. Tự hỏi câu hỏi này rất nhiều lần rồi và đến giờ vẫn đang đi tìm kiếm 1 câu trả lời.

Bạn chẳng phải là yếu mềm và cũng chẳng phải không đủ bản lĩnh...càng lại không phải cố chấp và nhạy cảm...vậy bạn là người như thế nào?
câu trả lời quá đơn giản bạn là người không có NIỀM TIN mà thôi...

Làm sao tìm lại được niềm tin khi nó đã mất rồi. híc!

hatinh_heqing_china
05-02-2009, 01:36 AM
Làm sao tìm lại được niềm tin khi nó đã mất rồi. híc!

Hòn đá lăn chẳng bao giờ có rêu
Mình đọc đc trong sách 1 điều như thế
Vẫn biết cuộc đời còn nhiều cái có thể
Vậy sao bạn lại không thể Quyết Tâm???

heocoi
05-02-2009, 01:07 PM
Hòn đá lăn chẳng bao giờ có rêu
Mình đọc đc trong sách 1 điều như thế
Vẫn biết cuộc đời còn nhiều cái có thể
Vậy sao bạn lại không thể Quyết Tâm???

Ai bảo là tớ ko quyết tâm cơ chứ. Nhưng rồi cũng ko thể.
Mà thôi. bỏ qua đi. Đây là chuyên mục thơ và tuổi trẻ mừ.

hatinh_heqing_china
05-04-2009, 09:48 AM
Em từng nói nếu anh là cành

Em cầu nguyện xin được làm chiếc lá

Không là hoa em cũng không là quả

Dẫu biết rằng hoa quả ngọt anh ơi

Em chỉ xin được làm lá thôi

Vì em biết cuối đời hoa là quả

Chỉ có lá là không thành gì cả

Suốt đời mình lá vẫn màu xanh

Những chiếc lá luôn chung thủy với cành

Dẫu mưa nắng dẫu bể đời giông tố

Nếu một ngày cành không vương lá nữa

Lá xa cành lá đâu còn xanh...

st
bằng lăng tim 2711

heocoi
05-22-2009, 06:41 PM
HEO COI....ƠI!
Có những vết thương, theo thời gian rồi cũng lành lặn, nhưng vô tình đã để lại những vết sẹo trong tâm hồn ko dễ gì mà tẩy xóa. Muốn bước qua, muốn vực dậy, muốn đứng lên mở lòng chào đón tất cả mà sao không thể. Yếu mềm, ko đủ bản lĩnh hay là cố chấp, nhạy cảm quá chăng. Mình là loại người nào trong số đó. Tự hỏi câu hỏi này rất nhiều lần rồi và đến giờ vẫn đang đi tìm kiếm 1 câu trả lời.

Bạn chẳng phải là yếu mềm và cũng chẳng phải không đủ bản lĩnh...càng lại không phải cố chấp và nhạy cảm...vậy bạn là người như thế nào?
câu trả lời quá đơn giản bạn là người không có NIỀM TIN mà thôi...


Tìm được câu trả lời rồi :2070: ko phải là yếu mềm, cũng ko phải ko đủ bản lĩnh, chả phải cố chấp mà nhạy cảm.
Lo phải ko có niềm tin luôn.
Mà đơn giản, tớ là con gái. Là con gái có thể tha thứ nhưng không thể quên

hatinh_heqing_china
06-04-2009, 10:22 AM
Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ đến với yêu đương.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.

Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm phai.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?

------------------------------

Bài thơ thứ nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.

-----------------------------------

Bài thơ cuối cùng

Anh hỡi, tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu.

Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh “ti gôn” ấy
Mà viết tình em được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng
Bài thơ đan áo của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem.

Là giết đời nhau đấy biết không?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh em viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng.

Từ đây anh hãy bán thơ anh
Còn để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thờ thẩn hồn eo hẹp
Đi nhớ người không muốn nhớ lời.

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Đêm hỡi, làm sao tối thế này?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em.

Tôi biết làm sao được hỡi trời
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người …

----------------------------

Bài thơ đan áo

Chị ơi, nếu chị đã yêu
Đã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Đã xa hẳn quãng đời hương
Đã đem lòng gửi gió sương mịt mùng
Hay chăng chị mỗi chiều đông
Đáng thương những kẻ có chồng như em
Vẫn còn giá lạnh trong tim
Đan đi đan lại áo len cho chồng
Con chim ai nhốt trong lồng
Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
Hay đâu gió đã sang bờ ly tan
Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo lam cho chồng
Như con chim nhốt trong lồng
Tháng ngày than tiếc ánh hồng nơi nao
Ngoài trời hoa nắng xôn xao
Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm
Ai đem lễ giáo giam em
Sống hờ hết kiếp trong duyên trái đời
Lòng em khổ lắm chị ơi
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng năm dài
Đêm đêm nằm tưởng ngày mai giật mình.

T.T.Kh

heocoi
06-06-2009, 05:56 PM
TTKH là ai zay cà??? Mình có wen hok :125::125::125::125::125::125:

Đọt Rau Má
09-30-2009, 06:25 PM
BÀI TOÁN CUỘC ĐỜI


Bài toán cuộc đời anh giải chưa ra
Em lại đến cho anh thêm ẩn số
Anh lại biết thêm thế nào là nỗi nhớ
Lại chong đèn thao thức trong đêm

Ngày em đến nhẹ êm, dịu êm
Len vào cuộc đời anh
Như giọt mưa mùa hạ
Như dâu chấm giữa dòng
Câu thơ nào em viết
Như một vầng trăng côi

Em vẫn là em đơn giản thế thôi
Thế mà anh chẳng thể nào hiểu được
Những ánh mắt
Những nụ cười
Giọng nói buồn thân thuộc
Nên bài toán cuộc đời anh giải khó thêm ra...

Sưu tầm!

Co4la
11-16-2009, 01:58 AM
Co4la có một người bạn, hắn "mết" một nhỏ hồi cấp 3 lận, nhưng lại im lặng làm "gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ". Hắn cũng thích thơ, thường viết thơ cho tụi mình đọc. Nhưng lần này, hắn chỉ viết vỏn vẹn 2 câu " Tình yêu đó có khác gì sa mạc/Mất hay còn đều để lại nổi đau"... Có vẻ hắn tuyệt vọng ùi thì phải.
Thế là Co4la tức cảnh sinh...thơ, sáng tác một bài thơi khích lệ hắn, để hắn ủ rủ hoài có muốn ăn hiếp cũng hok nỡ... :D
Hum ny thấy cái topic nỳ, ham hố post lên cho mọi người thưởng lãm.

Xương Rồng Nở Hoa

Có bao người định nghĩa được tình yêu,
Hay "yêu là chết ở trong lòng một ít!"?
Em không biết, muôn vạn lần không biết...
Nhưng vẫn muốn tin, tình yêu có trên đời

Tình yêu là vị ngọt ở bờ môi,
Hay vị đắng làm em trào nước mắt...?
Hạnh phúc - Khổ đau, tình yêu ngàn cung bậc,
Sao ai cũng bảo rằng Yêu là khổ mà thôi...!!!

Tình yêu nào rồi cũng phải chia phôi,
Nỗi đau đó anh ví bằng sa mạc;
Nhưng em biết có một điều rất khác -
Sa mạc khô cằn - Xương rồng vẫn nở hoa...

Em tin rằng hạnh phúc của đôi ta,
Sẽ tìm được dù muôn vàn cách trở.
Như xương rồng dù khô cằn vẫn nở...
Vì Hoa biết yêu người...Vì em biết yêu anh...

Co4la
11-16-2009, 02:07 AM
TTKH là ai zay cà??? Mình có wen hok :125::125::125::125::125::125:

Her her...mình hok pik bạn có hỏi thật không, nhưng mình cũng trả lời (hơi nhiều chuyện :D)
T.T.Kh là một nhà thơ mà đến giờ chúng ta vẫn chưa biết rõ thân phận.
Chỉ piết là có người mang bản thảo bài thơ đến cho 1 tạp chí văn học lúc bấy giờ (mà mình hok nhớ là tạp chí gì... >"<), và ngay lập tức Hai Sắc Hoa Tigon trở thành 1 hiện tượng. Sau đó T.T.Kh còn gởi thêm vài pài thơ nữa, nhưng không hay bằng Hai Sắc Hoa Tigon.
Mình chỉ biết nhiêu thôi, có gì không phải mong pỏ qua cho. :207:

Đọt Rau Má
11-16-2009, 02:22 AM
Hồi học phổ thông mình thích nhất bài này. Tình yêu thường xuất phát từ những điều bình dị nhất, thân thuộc nhất. Và hình ảnh đôi dép mang ra để so sáng về tình yêu Nam- Nữ là rất độc đáo, sáng tạo, bình dị, chân thành, mộc mạc và đằm thắm.


ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

Tác giả bài này hiện nay cư dân mạng vẫn còn tranh cải, mình chỉ biết thế này:






[/URL][URL="http://www.saga.vn/Upload/dangquangn/NTK.jpg"]http://www.saga.vn/Upload/dangquangn/NTK.jpg (http://www.saga.vn/Upload/dangquangn/NTK.jpg)
Tác giả bài thơ đôi dép Nguyễn Trung Kiên.


Trung Kiên cho biết anh viết Đôi dép vào tháng 12-1997 và bài này sau đó đã được giải 2 chương trình "Tiếng thơ sinh viên" 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM (giải 1 là bài Không đề của Trần Đình Thọ). Cảm hứng viết Đôi dép bắt nguồn từ cuộc tranh luận "rách việc" với một người bạn, rằng khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước... Đôi dép được viết khi Kiên chưa có người yêu và đang mơ tưởng về một tình yêu chung thủy.

Co4la
11-16-2009, 02:25 AM
giờ em mới bik mặt bác Nguyễn Trung Kiên nhà ta... giống 1 bác nông dân Nam Bộ hơn là 1 nhà thơ nhỉ...
Chà, tâm trạng bác ấy khi viết bài thơ này sao giống mình bi giờ quá..."chưa có người yêu và đang mơ tưởng về một tình yêu chung thủy". :D