PDA

View Full Version : Nhà thơ Từ Nguyên Tĩnh



Đọt Rau Má
12-30-2009, 09:10 AM
TIỂU SỬ NHÀ VĂN TỪ NGUYÊN TĨNH

http://nguyentinh.vnweblogs.com/gallery/1508/previews-med/Untitled-44%20copy.jpg

Sinh 15/11/1947
Tại làng Bàn Thạch,
Xã Xuân Quang
Huyện Thọ Xuân
Tỉnh Thanh Hoá
Con ông Lê Văn Kỷ (1907-1950)
Con bà Hoàng Thị Thuộc (1903-1982)
Nhập ngũ 1965, chiến đấu ở Hàm Rồng trong những năm chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ.
Tốt nghiệp khoa Văn đậi học Tổng Hợp Hà Nội.
Hội viên nhà văn Việt Nam.
Hội Viên Hội nhà Báo Việt Nam.
Hội viên Hội Văn học nhgệ thuật tỉnh Thanh Hoá.
Từng làm nhiều nghề :
Nông dân, Pháo thủ, Thợ sửa chữa Pháo, Dạy Văn Hoá, Viết Sử,V iết Báo và Viết Văn chuyên nghiệp.
Tác Phẩm Văn học chính
- Hàm Rồng ngày ấy, Ký-2 tập Viết chung với Lê Xuân Giang ( Tập I, 1984 tập2, 1987)
- Mối tình chàng Lung Mù - Tập truyện ngắn NXBHNVHN 1992.
- Gã nhà quê -Tập truyện ngắn NXBVHHN 1993.
-Mảnh vụn chiến tranh -Tiểu thuyết NXBQĐNDHN 1994,
NXBCAND 2006.
-Không thành Người lớn- Tiểu thuyết NXBTH 1995( Tái bản 2007).
-Mùa yêu đương- Tập truyện ngắn NXBCAND 1997
- Trường Ca Hàm Rồng NXBQĐND 1999.
- Người tình của cha - Tập truyện ngắn,NXBTH 2001.
-Kiếp Cầm Ca- Tập truyên ngắn,NXBHNV 2002.
- Con thuyền Côi cút ,Tiểu thuyết,NXBTH ,2003.
- Cõi Người NXBĐN 2004, NXBVHSG 20006.
- Truyện ngắn TỪ NGUYÊN TĨNH nxbcAND,H, 2006.
- Bản thảo 1 ( thơ) 2007
Giải thưởng Hội Nhà Văn Việt Nam về đề tài chiến tranh(1994)
Giải thưởng TƯ Hội liên hiêpVHNTVN(2001,
Giải thưởng cuộc thi tiểu thuyêt Hội Nhà VănViệt Nam lần thứ 2 (2004-2006).
Nhiều giải của Tỉnh Thanh hoá(2 lần) và nhiều giải của HVHNTTH.
http://nguyentinh.vnweblogs.com/


THƠ TỪ NGUYÊN TĨNH
BẢN THẢO


Người nhận bản thảo của toà soạn có nét mặt buồn
Đó là lúc nhìn nghiêng
Đưa lưỡi kéo cắt phong bì-một giây im lặng, nhìn tên người gửi
Nhìn thẳng thì nét mặt lại trịnh trọng
Hai bàn tay như dâng lên đọc lướt từng câu văn,hay bai thơ vừa mới nhận
Tay vuốt cho phẳng phiu và ghi vào sổ nhận bài

Cũng có lúc vô tình hay cố ý thở dài
Thương người viết hay người đọc mà đăm chiêu
Ra điều
Lo lắng
Gắp cuốn sổ lại,âu sầu rầu rĩ
Mái tóc đen
Khuôn mặt đen
Cau mày
Trang văn này, bài thơ kia...
Ngày mai về đâu ?
Ngày mai...Ai cứu vớt linh hồn hay đẩy người ta vào ảo vọng ?
Mà đơi thì cần phải ssống
Qua ngày
Và cần thực và mơ.

Tôi -một người cày cuốc trên trang giấy
Đen và trắng,
thô và mịn màng
Từng nín thở chờ người nhận bài ghi vào sổ tên minh
Tôi từng chờ đợi và chờ đợi
Tên mình được trương lên tờ báo tinh khôi
Nhưng nhiều lần thất vọng
Vì tên mình không đến được chân trời...

Khi bản thảo bị loại đi rồi
Tiếc một điều giấy ấy không làm được vàng mã
Đốt lên ngọn lửa,gọi âm hồn cho con chữ bay lên.



BẢN THẢO (II)

Bản thảo được in ra rồi
Phút bàng hoàng qua đi trước sự kỳ diệu của con chữ
Không tin vào mắt ta nhìn
MỘT CÁI TÊN
Bữa qua đọc quê mùa không chịu vang lên
Hôm nay thơm cùng mùi mực
Trng viết này
Có dẫn được người đời
Đến chân mây ?
Thơ hay văn ?
Không còn hình và bóng chữ
Giống ai để người đời nhắm mắt cau mày
Khác ai
Trong lối mòn dòng chảy
Không có thật,
Có phải là do con người sinh ra
Sướng vui
Ngậm ngùi
Núi tiếc
Tại sao lại có mặt ở trên đời
Không thu lại được như lúc bắt đầu
Trôi trong dòng hư vinh
Dù là trực giác hay thấm đẫm vô tình
Đi tìm xác cho một cái tên?

Khi không thấy được
Cũng có thể là biến mất
Tàn giấy bay
Theo ý nghĩ vô thường
Ta mà nhìn thấy ta được
Sự lo sợ đêm đêm thức dậy




ĐỌC THƠ

Người đoc thơ như xé vải
Phanh ngực ra cùng sóng đại dương
Nói những lời cùng sóng lưỡi búa
Bổ trên con thuyền gặp nạn ngoài khơi

Sóng thi vẫn sầm sì tức giận
Mắt nhắm nghiền không nhận ra người nghe
Anh tưởng họ khổ đau dằn vặt
Hay trái tim trong ngực hầm hè

Người đoc thơ
Lột hết quần áo ra
Bơi trong núm ruột của mẹ mình quăng xuống biển
Chín thang mười ngày mộc lên một đảo hoang
Thành đứa con mồ côi đêm ngày than khóc
Hỡi chang trai con của biển kia ơi !
Mỗi lần đi biển là mỗi lần quỳ lạy
Mong thuỷ thần đừng bắt đi làm con nuôi

Này chàng thi sĩ kia ơi !
Đọc thơ như khóc cùng biển cả
Cuối gằm than cùng đai dương
Bao giờ không còn ău sầu,lo lăngs vì sự tầm thường của nhân thế
Hảy ngẩng mặt nhìn lên

Nhưng chắc chẳng bao giờ
Mà sóng biển thì klhông ngừng tung lưỡi búa
Trên con thuyền định mệnh ra khơi.
THƠ TỪ NGUYÊN TĨNH



GỬI NHÀ THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO

CHO TÔI XIN MỘT PHẦN CỦA ÔNG
VIẾT VĂN
LÀM THƠ
CŨNG NGẨNG CAO ĐẦU VỚI MỌI NGƯỜI
BÀI HÁT CỦA ÔNG ĐAU ĐÁU HỒN DÂN TỘC
MỘT KHÚC SÔNG QUÊ
LÀNG QUAN HỌ
LIỀN ANH LIỀN CHỊ
ĐI MÔ
RỒI CŨNG RỦ NHAU VỀ

VẼ MẶN MÒI NHƯ LÀ NGƯỜI UỐNG RƯỢU
BÌNH LUẬN VĂN THƠ CÓ CÁNH VỀ TRỜI
CHỈ MỘT ĐIỀU ÔNG KHÔNG NHỊN ĐƯỢC
KÉM TÀI ĐI
ÍT EM THÔI
ĐỂ NGHỈ NGƠI./.





SÔNG CHU


Sông Chu tuổi thơ tôi mênh mông hai bờ ngô mía
Những chuyến đò ngang chật cứng người
Tháp nhà thờ YÊN LÃNG
soi mình bên dòng sông chiều vắng
Một giọng hò chàng trai đò dọc nhớ khôn nguôi

Chị tôi lấy chồng xa
Phía bên sông
Đêm nằm nghe con mật kẽo kẹt như tiếng khóc
Thương cha mẹ già nước về trắng bẩng đồng

Dòng sông ấy giờ không còn như trước nữa
Dẫu đôi bờ vẵn bên lở bên bồi
Nhà thờ BÊN LÃNG không còn nữa
Vắng những con thuyên, bè nứa ngược xuôi

Mùa lũ tôi không sang thăm được chị
Mênh mông nước ngập chẳng thấy bờ
Lâu rồi tôi mới gặp
Bóng dáng dòng sông hùng dũng ngày xưa
Có lẽ ngày ấy tôi còn bé
Nhìn mái nhà chị trôi bơ phờ
Bây giờ già nua như đứa trẻ
Lòng chợt buồn nhớ sông xưa

Lũ rút rồi trơ bãi nổi
Phủ lên những lớp phù sa
Nhìn những người quê lấm láp
Tôi mừng mừng tủi tủi xót xa
Ơi con sông Chu dòng vẫn chảy
như xưa
Thương con đò ngang vắng bóng
Hết lụt xắn quần lội ngang được đến bờ
Nơi này là nhà của chị tôi ở ngày xưa




TỰ BIỆN



Khi tay còn cầm bút được
Tự dặn lòng viết để mà chơi
Khi người biên tập để sổng cho tên lên mặt báo
Ta không là ta bữa trước nữa rồi

Cái dáng đi dường như cũng khác
Giọng nói hình như có âm điệu phản hồi
Nét mặt
Hình như và hơi thở nữa
Muốn bay lên bay lên cùng với cả sao trời

Cái tên cùng với thói quen chặt cứng
Ta và người cùng đội ngũ xông lên
Ta và không ta tan ra cùng bao lời bình phẩm
Giận hơn căm phẫn có lúc tưởng là điên

Trách người không có đủ trí khôn mà hiểu được
Nỗi niềm ký thác cho đờì
Biết được tạo hóa giành cho người sáng tạo
Buồn và nỗi cô đơn suốt một đời

Lòng tự kỷ dâng lên trên khuôn mặt
Cái giọng nghe cũng ra vẻ bùi ngùi
Đời ai hiểu ta thì ta biết vậy
Viết
Viết để mà chơi./.


CŨNG CÓ THỂ



Một ngày nào đó cũng có thể
các nhà văn nhà thơ không viết nữa
Chữ trong bụng rút ra không còn
Chắc lúc đó sẽ buồn
Vì ý nghĩ không thể đem cho người khác
Thế cũng là điều tốt
Cái dở không gây bệnh dịch đến mọi người
Còn cái hay loài người biết cả rồi
Không cần ta nói nữa
Ngai vàng cao quý kia rồi cũng phải rời bỏ
Để loài người được thư thả phẩm bình
Những gieo rắc của tháng năm nắm binh quyền
Người cầm bút thì không cầm được nữa
Chữ và lời không còn gắn với nhau
Quyền được viết hay nhưng viết lại rất dở

Cũng có thể người sau sẽ hiểu
Ta thật khó khăn để nhận biết
Ta thật thiếu tài
Nhiệt tình của ta thay cho thông điệp
Trong bộ sưu tầm những cái tên
Cũng có thể sẽ rụng dần ra từng chữ cái
Ta tập nói lúc đầu đời
Cũng có thể điều ấy rồi sẽ đến
Bảo với ta rằng nên rong chơi./.

THƠ TỪ NGUYÊN TĨNH

CÂY CHUỐI BỜ AO


Mẹ sai ta ra bờ ao chặt buồng chuối
Cắt ra từng nải-lá xoan và trấu ủ vào chum
Rồi đốt hương lên
Gọi hồn cho chuối dậy

Và từ hôm ấy
Ta thấp thỏm chờ
Những quả chuối chín vàng
Mẹ bảo ta
Đưa ra ban thờ Phật
Hương chuối ngat thơm cả trăng rằm

Mẹ dạy ta nuôi hy vọng bằng câu chuyện dân gian
Không dạy cho ta lòng kiên nhẫn đãi vàng

Mười bảy tuổi xa mẹ lên đường đi chinh chiến
Hành quân qua những rặng chuối chín vàng
Cái hương vị ấy, từ nơi ủ chuối
Theo ta đi khắp cả nước non

Ngày chiến thắng về không gặp mẹ
Cây chuối bờ ao vẫn đứng bồng con.

CHUYỆN HOA ĐÀO


Cây đào còi cọc trơ xương gầy
Rét ngọt,rét đậm rồi rét hại
Rét làm khô héo khổ lắm thay.

Sáng nay
Trời loe nắng ấm
Nhựa ở đâu tràn lên cây
Sáng nay
Ôi cây đào...Bữa qua còn xương gầy
Hoa bật nở màu huyết
Trời vẫn còn rất rét
Trên cành gầy
Ai đem thơ rắc lên căy?

Có chàng lữ khách đêm qua thức
Tìm lời đề thơ tặng hoa đào
Không nhận ra mái tóc
Thơ của canh khuya phủ trắng đầu

Trời còn rét đậm
Trời còn rét ngọt
Trời còn rét độc
Trời còn rét hại
Cây đào trơ xương cùng trời đắt
Hoa đào oà khóc
Như nước mắt mùa xuân.


Về làm người Thanh Hóa đi em

“….Về đi em
Gặp người Thanh Hóa
ăn sóng nói gió
ăn thật nói thà
Chí Linh Lê Lai
liều mình cứu chúa
Sông Mã, sông Chu
Sực nức chén rượu
tình người nghĩa sĩ
khao quân……”